XUYÊN VIỆT CHI MIỄN VI KỲ NAM Full. Đăng bởi: Quy_Quy. Tác giả: Bách Hoa Vũ Thể loại: nữ x nữ, xuyên không, cổ đại Việt Nam. Nhân vật chính: (Hoàn-Beta) Xuyên Thành Thư Ký Khổ Bức Trong Truyện Bá Tổng Full. Đăng bởi: Tomato0810. 221295 - 25893 - Read Chương 8 from the story |ĐM - HOÀN| Xuyên việt chi Thần Húc - Tô Hương Lan Sắc by NgcsThos6 (Jeong Cho) with 991 reads. chủthụ, đammỹ, cổđại. EDIT + BETA Địa chỉ: số 42, Quốc Lộ 22, ấp Chợ, Xã Tân Phú Trung, Huyện Củ Chi, TP. HCM. Thời gian khám bệnh ngoại trú: 7-12 giờ, 13-16 giờ; ngoài giờ: 16-19 giờ. _____ Được xem như anh cả trong hệ thống Bệnh Viện Xuyên Á (BVXA), BVXA TP. Hồ Chí Minh bắt đầu hoạt động từ 19/5/2014. Read Chương 49 from the story |ĐM - HOÀN| Xuyên việt chi Thần Húc - Tô Hương Lan Sắc by NgcsThos6 (Jeong Cho) with 462 reads. cổđại, cungđìnhhầutước, đammỹ. S Xuyên Không; danmei; jimin; jungkook; lisa; taehyung; taekook; |ĐM - HOÀN| Xuyên việt chi Thần Húc - Tô Hương Lan Sắc |ĐM - HOÀN| Xuyên việt chi Thần Húc - Tô Hương Lan Sắc. Đề Cử . Đọc Truyện Theo Dõi (0) 7/10 trên tổng số 1 lượt đánh gi Vay Tiền Nhanh Ggads. Edit + Beta JeongĐọc truyện vui vẻ nhé~~—————————Lại bị cự tuyệt ngoài cửa, Ôn Tín đã giận hư đầu. Giận Ôn Thần Húc thân là con cái lại bất kính với mình đương là thân cha, nhanh muốn cậu giúp mình biết rõ nguyên nhân Hình Bộ đột nhiên lại đây bắt lòng ngùn ngụt hỏa khí, ngay sau đó Ôn Tín phân phó hạ nhân đem cửa phá ra.– Ta muốn nhìn xem đứa bất hiếu đó trốn bên trong để làm cái gì!Nghe ngoại viện truyền đến từng trận âm thanh đập cửa đông đông đông, Nhậm Giai Lâm sắc mặt không tốt trực tiếp nhảy tường ra, người bên ngoài còn chưa phát hiện ra hắn thì hắn đã thành thạo đem đống hạ nhân đánh ngã hết.– Ngươi đây là ý gì?Có lẽ bởi vì sự tình gần nhất, mặc dù nhớ rõ thân phận của hắn nhưng khẩu khí của Ôn Tín cũng không tốt lên.– Mặc dù ngươi đến từ hoàng cung, nhưng không có tư cách ở Ôn gia ta tùy ý đả thương người khác!– Chúng ta bất quá cũng chỉ là nghe lệnh hành sự, Ôn đại nhân một hai phải kiên quyết xông vào ta cũng chỉ có thể không khách Nhậm Giai Lâm tùy mơ hồ, nhưng nếu cẩn thận ngẫm lại hiển nhiên sẽ hiểu được “nghe lệnh” này ý chỉ nghe lệnh của ai.– Ngươi……Thấy Ôn Tín chỉ vào mình còn muốn nói gì đó, Nhậm Giai Lâm không kiên nhẫn trực tiếp rút đao ngang hông quang chợt lóe, mới vừa tung một hồi công phu, cây cổ thụ bên cạnh liền đổ Tín bị động tác uy hiếp của hắn làm tức đến phát run, cũng không dám tiếp tục quậy nữa, lưu lại một câu “Có bản lĩnh thì vĩnh viễn đừng mở cửa, tên bất hiếu kia vĩnh viễn cũng đừng đi ra” rồi đen mặt xoay người rời khi rời đi một hồi, Ôn Tín quăng cái ly trong tay, cơn giận chưa tiêu tán phân phó quản gia sau này không cần chuẩn bị thức ăn, đồ dùng cho Tây viện tại trong viện mình bình phục tâm tình, Ôn Tín nghĩ nghĩ cảm thấy bản thân không thể ngồi yên chờ chết, vì thế lại phân phó quản gia chuẩn bị ngân phiếu, mang người ra ngoài lôi kéo quan mà, khi hắn đi lôi kéo quan hệ nửa tháng, bạc cũng một bút một bút đưa đi, thì đột nhiên lại nghe tùy tùng vẻ mặt kinh hoảng nói cho hắn——– Lão gia, không tốt, Liên phu nhân cùng hai vị thiếu gia bị phán lưu đày giờ đã bị áp ra khỏi thành!Đang đứng ở cửa lớn chuẩn bị ra ngoài nghe ngóng tin tức, Ôn Tín lập tức rối loạn tâm thần, bước chân hụt một cái liền ngã xuống từng bậc thang.– Lão gia!Tùy tùng kia cùng thủ vệ khi phản ứng lại chạy nhanh xuống, hắn đã ngã xuống dưới đầu còn nặng nề đập vào sư tử đá, hai mắt vừa trợn đã ngất phu nhân vẫn luôn chờ đến lúc thẩm vấn mình sẽ ôm hết tội trạng vào người nhưng không thể nào nghĩ đến, đợi nửa tháng bọn họ trực tiếp bị áp ra khỏi thành, nói lưu thời điểm này, Ôn Thần Dật cũng khó có thể duy trì bình tĩnh, nhưng mà vô luận bọn họ quậy như thế nào vẫn bị người cường ngạnh mang ra khỏi phu nhân vẫn mang một tia hi vọng cuối cùng chờ Ôn Tín tới cứu bọn họ, chỉ đem hai hài tử về cũng tốt rồi, nhưng chung quy vẫn thất khi nguyên nhân tiểu thiếp của Ôn gia và con thiếp thấp bị lưu đày truyền ra, bá tánh trong kinh thành nghe náo nhiệt cũng mắng vài câu, mà mấy người quan lại cảm thấy ba người họ dám cả gan làm loạn đồng thời sôi nổi lấy việc này làm cảnh luận như thế nào, sau khi chuyện này qua đi, Ôn Tín leo lên nhi nữ nhà võ quan mới chuyển từ thương trường sang quan trường đến giờ, nếu không có gì ngoài ý muốn thì đây chắc chắn là kết thúc con đường quan trường của người trong kinh thành đều nhìn Ôn gia mà cười, lại có một người ngoại lệ, người này chính là Lý đại nhân. Chỉ cần nghĩ đến nếu sự tình này xử lý không tốt, chính hắn cũng biến thành trò cười, nơi nào còn có tâm tình nhìn người ta cười cợt nói đến việc Lý đại nhân vốn là người chính trực, hiện giờ còn vì bản thân sau này có thể trụ lại một vị trí nhỏ ở Kim Loan điện, cho nên càng đốc xúc người Hình Bộ tra sự tình dùng đến mười vạn phận nghiêm này xem như Hoàng thượng gián tiếp phân phó, người Hình Bộ đương nhiên không dám làm có lệ, hơn nữa Hình Bộ Thượng thư thấy việc này có liên quan đến Ôn Thần Húc thì trực tiếp gõ người phía dưới một tháng trước, tế tửu Quốc Tử Giám và Lý đại nhân trên triều cáo trạng kết quả lại không làm gì được gã, cảnh này khiến Lưu Bảo Tử đắc ý đồng thời hành sự không càng không cố vì gã tự đại, căn bản là không nghĩ tới đem chuyện này dọn sạch sẽ từ đầu đến đuôi, cho nên nếu tra rõ ràng lời đồn đãi này, không nói đến việc có trăm ngàn chỗ hở, nhưng cũng có thể tra không ít lỗ hổng câu này làm mình cảm thấy sao sao ý nhưng mà vẫn không biết nên edit sao cho hợp.Mười ngày sau, có chứng cứ rõ ràng, kết quả điều tra ra cũng hoàn chỉnh, hài tử chết trong bụng nữ tử hiếu kỳ kia là của Lưu Bảo Tử, lời đồn ban đầu là từ hẻm nhỏ trong Lưu phủ truyền ra, một thi hai mệnh kia không phải là do tự sát mà là bị tùy tùng bên người Lưu Bảo Tử giết thấy kết quả, Lý đại nhân lập tức nổi ở dưới chân thiên tử, thế nhưng còn có loại thảo dân coi thường mạng sống người khác!Nhân tiện vùn vụt điều tra thêm không ít chuyện tốt lúc trước của Lưu Bảo Tử, Lý đại nhân trực tiếp bảo người Hình Bộ tróc nã phía dưới nghĩ đến thân phận của Lưu Bảo Tử, trong lòng ít nhiều có chút băn bọn họ cọ tới cọ lui, lúc Lý đại nhân hỏi nguyên nhân xong, thần sắc lộ ra chút kinh thường.– Các ngươi chỉ cần lo bắt người, có việc gì bản quan tự mình gánh chịu!Quan hệ của Lưu Bảo Tử kia miễn cưỡng xem như biểu đệ của Hoàng đệ, nhưng thực tế dù quăng tám sào cũng không thân thích, hơn nữa cha gã tốt xấu gì cũng là quan tam phẩm, bình hường mọi người đều cấp cho gã chút mặt mũi, hiện giờ nếu Hoàng thượng hỏi đến, nơi nào còn lo lắng thân phận của gã Bảo Tử đang đi trên phố dạo vui vẻ đột nhiên bị người đến bắt, toàn bộ người của Lưu Bảo Tử đều ngơ ngẩn, thẳng đến khi bị mang vào nhà lao mới phản ứng lại bắt đầu giãy giụa.– Các ngươi biết ta là ai không, sao dám tùy tiện bắt ta? Mau buông ta ra……– Bắt chính là ngươi, nếu còn quậy thì đừng mong ta khách khí với ngươi!Nhìn bộ dáng kiêu ngạo của gã, hai người áp giải gã lạnh lùng trông giữ đại lao Hình Bộ đều mang theo vài phần sát khí, bị bọn họ trừng, Lưu Bảo Tử thật đúng là không dám kêu gã nháy mắt biến thành chim cút, hai người kia càng coi thường loại người chỉ biết làm xằng làm bậy như gã, luôn ỷ thế hiếp người lại căn bản không có can đảm, quả thực là ăn chơi trác lâm triều, chờ mấy đồng liêu khác tấu xong, Lý đại nhân liền vẻ mặt chính khí tiến lên đem chân tướng bản thân cùng Hình Bộ tra ra tấu văn võ trong triều phần lớn đều biết Lưu đại nhân có loại nhi tử hỗn đản, nhưng lại không nghĩ rằng gã có thể to gan lớn mật như vậy, dám làm ra nhiều chuyện xằng bậy đến cứ vô cùng xác thực, Lưu đại nhân mịt mờ oán hận trừng Lý đại nhân đang ở giữa điện, không những không dám cầu tình cho nhi tử, ngược lại còn quỳ xuống thỉnh tội.– Thần vô phương dạy con a, một lòng vì triều bận rộn lại không biết trong nhà còn có một nghiệt tử như vậy, thỉnh Hoàng thượng trách phạt!Theo ý của Lưu đại nhân, bản thân không cãi lại còn thỉnh tội, Hoàng thượng nhiều nhất cũng chỉ phạt một chút bổng lộc rồi liền qua. Về phần nhi tử, đợi sau khi hắn trở về phát lực, có thể bảo liền bảo, không thể bảo thì chẳng còn biện pháp mà, Sở Thịnh Thần ngồi trên long ỷ thờ ơ lạnh nhạt nhìn, cũng nhìn ra được hối hận của hắn cũng chỉ ở mặt nói nhi tử bản thân làm cái gì, hắn thân là đương cha nói hoàn toàn không biết, Sở Thịnh Thần không tin, nếu hắn đã biết nhi tử làm ra chuyện như vậy còn dung túng, loại người này tự nhiên cũng không thể ở trong triều tiếp tục nằm ở vị trí cao. Đổi góc độ, nếu tính cả hắn và toàn bộ người trong phủ thật không biết mấy chuyện tốt mà nhi tử làm ra, vậy loại quan tai như gỗ mục không thông như vậy còn giữ lại trên triều có tác dụng gì?– Nếu Lưu đại nhân bởi vì quá bận mà không dạy dỗ nhi tử, vậy từ hôm nay trở đi hàng làm triều tán đại phu朝散大夫, ở nhà đóng cửa ăn năn một năm hảo hảo dạy dỗ nhi tử khác bản thân từ quan tam phẩm biếm thành quan ngũ phẩm, lâm triều cũng không có tư cách tham dự, chân Lưu đại nhân mềm nhũn, thiếu chút nữa quỳ không được ngã ra mà, dù trong lòng nhỏ đầy máu, hắn cũng không thể không đánh tinh thần lên lĩnh chỉ tạ người khác nhìn vào sắc mặt trắng bệch của hắn, biên độ nhỏ mà lắc lắc biết hôm nay hà tất gì lúc trước lại làm?Đồng thời nghiền ngẫm ý của Hoàng thượng là cảnh tỉnh họ, trong lòng văn võ bá quan trong triều quyết định, trở về xách nhi tử, tổn tử ra gõ một phen.– Về việc của Lưu Bảo Tử, liền để Hình Bộ xử trí.– Vâng!Hình Bộ Thượng thư tiến lên lĩnh mệnhNhững người khác không nói gì, chỉ có một có lão đại nhân tóc đã che kín sương trắng mắt đã sớm ướt át. Nếu không cố kỵ bây giờ còn đang lâm triều, chỉ sợ lão có thể vừa khóc vừa cười ra bên cạnh phát hiện biểu tình vị lão đại nhân có chút khó hiểu, chờ nhớ đến lúc trước lão từng bởi vì cháu gái chết mà cáo trạng Lưu Bảo Tử trên triều, trong lòng không khỏi thở dài một tiếng, ngay sau đó khẽ nghiêng sườn mặt, tốt xấu gì hắn cũng phải che đậy một chút miễn bị người khác chỉ ra là ngự tiền thất khi hạ triều, vị lão đại nhân kia nhìn Lý đại nhân hành lễ thật sâu, sau đó không đợi hắn đến đỡ lên đã nhanh chóng rời bước ra đại điện, trong nháy mắt lão lệ tung dù đầu sỏ gây tội đã gặp báo ứng, nhưng người chết thì không thể sống lại được theo bóng dáng lão biến mất, Lý đại nhân trong lòng hụt hẫng.——0——-Gần đây Sở Thịnh Thần có dưỡng thành một thói quen, hạ triều xong phải đi một chuyến đến tẩm cung thiên điện rồi mới trở về xử lí chính sự. Hôm nay lại có việc muốn truyền mấy vị đại nhân vào tham thảo, cho nên liền trực tiếp đi Ngự Thư thiên điện Tử Thần cung, Sở Duệ lôi kéo Ôn Thần Húc muốn cậu đến tẩm điện của mình đến, tất cả trẻ con đều thích bắt chước, vì thế lúc trước không có Ôn Thần Húc ở đây, bé vô thức bắt chước Hoàng thúc của mình, rõ ràng tuổi vẫn còn nhỏ nhưng lại luôn nỗ lực xụ mặt. Hiện tại thì ở cùng Ôn Thần Húc, bé lại khôi phục bản tính của tiểu hài tử, trở nên yêu cười mê chơi không ít.– Không được, Huyên Nghiêu đã nói không thể rời khỏi Tử Thần Thần Húc không muốn cho hắn thêm phiền toái, vì thế lắc đầu cự tuyệt.– Nhưng Hoàng thúc không ở đây, chúng ta rất nhanh sẽ trở lại người không biết được Duệ nói.– Chỉ cần hắn muốn, sự tình trong hoàng cung hắn đều sẽ Thần Húc nói xong, lại chỉ vào xe lăn của mình tiếp tục nói– Hơn nữa, ta đang ngồi xe lăn rất dễ thấy được.– Sự tình trong hoàng cung Hoàng thúc đều biết?Sở Duệ bị lời nói vừa rồi của cậu làm cho kinh lúc bé ở tẩm điện của mình Hoàng thúc đều sẽ biết sao?Dù sao Ôn Thần Húc cảm thấy như vậy, vì thế ra vẻ đương nhiên gật đầu. Lại nhìn thấy biểu tình của bé liền biết khẳng định bé lén lúc làm chuyện tốt gì rồi, vì vậy Ôn Thần Húc nói– Ngươi đã làm gì?Sở Duệ lắc mạnh đầu không muốn bé không tiếp tục chuyện kêu mình ra khỏi Tử Thần cung, Ôn Thần Húc cũng không truy vấn hôm nay thời tiết không tồi, Ôn Thần Húc liền đề nghị đến hoa viên ngồi, Sở Duệ không ý kiến, hai người liền đi đến hoa trong đình hoa viên, hai người ăn điểm tâm trên bàn, Sở Duệ đột nhiên hỏi ngoài hoàng cung có hình dáng bé tò mò, Ôn Thần Húc liền đem những thứ mình nhìn thấy ở kinh thành kể ra cho bé thực, đối với Ôn Thần Húc mà nói, kinh thành cổ kính này cũng là một địa phương mới mẻ, mỗi lần ra ngoài dạo cậu đều nhìn thấy không ít thứ thú vị. Đáng tiếc, mấy thứ này trong mắt người ngoài đều là những thứ phổ biến, cho nên cậu cũng không cùng người khác chia sẻ mấy thứ cậu lần đầu thấy mới giờ thì có thể nói cho Sở Duệ, cậu cũng rất vui nghe, đôi mắt Sở Duệ liền sáng lên, điểm tâm cũng không lo Thần Húc nói nửa ngày, dừng lại nâng chung trà lên uống.– Ta cũng muốn ra ngoài cung bé hạ thấp âm thanh, Ôn Thần Húc buông cái ly trong tay.– Ngươi chưa từng ra ngoài xem sao?– Chưa từng, Hoàng thúc không cho ta ra Duệ nói, còn than dài một tiếng, một bộ dáng bất đắc bé như vậy, Ôn Thần Húc nhịn không được nhếch môi, vốn dĩ muốn an ủi bé bây giờ còn nhỏ chờ lớn lên thì có thể ra cung, bất quá lại nhớ lại bé không thích người khác nói mình nhỏ, lại đem lời nói nói thành.– Chờ ta xuất cung ta liền mua một ít thứ ngươi thích kêu người đưa cho ngươi.– Ngươi muốn xuất cung!Sở Duệ kéo tay áo cậu rằng bé luyến tiếc mình, Ôn Thần Húc cúi đầu nói– Đúng rồi, ta ở chỗ này lâu như vậy, cũng nên trở về.– Vậy ngươi mang theo ta đi! Sở Duệ hưng phấn Thần Húc “…….”Thấy cậu không nói chuyện, Sở Duệ lại nói– Nếu không chúng ta bây giờ đi đi!Ngươi gấp như vậy muốn theo ta về, Hoàng thúc ngươi có biết không?– Huyên Nghiêu sẽ không cho ngươi theo Thần Húc không thể không đánh vỡ hi vọng bé nói.– Ngươi đi nói với Hoàng thúc, Hoàng thúc chắc chắn sẽ đáp ứng!Người Sở Duệ tuy nhỏ, nhưng nhạy bén phát hiện lúc Sở Thịnh Thần ở bên Ôn Thần Húc hắn rõ ràng tương đối dễ nói có vụ đến nhà người ta làm khách, lúc đi còn bắt cóc hài tử người Thần Húc lắc đầu.– Húc Húc, Húc Húc…….Sở Duệ thấy cậu không đáp ứng, trực tiếp nhào vào lồng ngực cậu hô, rất có thể nếu mình vẫn không đồng ý bé sẽ tiếp tục hô bé làm nũng quấn lấy, trong lòng Ôn Thần Húc có chút mềm mại lại có chút vô thố, đôi tay giữ lấy người bé cúi đầu nói – Ta đi nói Huyên Nghiêu chưa chắc đã đáp ứng, nếu không ngươi trực tiếp đi tìm hắn làm nũng đi, nói không chừng hắn nhất định sẽ đáp ứng.– Ta mới không làm nũng!Sở Duệ ngẩng đầu ngươi mới vừa làm gì? Ôn Thần Húc cùng bé nhìn nhau một hồi, cuối cùng thỏa hiệp trước nói– Được rồi, ngươi sẽ không làm nũng. – Ngươi mới làm nũng!Sở Duệ tiếp tục nói.– Đúng vậy, ta mới làm bé trợn tròn mắt, Ôn Thần Húc tiếp tục thỏa hiệp.– Nếu ngươi được, vậy ngươi đi tìm Hoàng thúc làm nũng đi!Ngữ khí Sở Duệ lại hưng phấn triệu không nghĩ đến bị bé đi vòng như vậy, Ôn Thần Húc ngẩn ra một hồi, theo bản năng tưởng tượng bộ dáng chính mình làm nũng mặt có chút nóng lên, ngay sau đó kiên định lắc đầu.– Húc Húc, Húc Húc……Sở Duệ lại lần nữa nhào vào lòng ngực cậu, tiếp tục tốt cũng không phải làm nũng đâu ha?Ôn Thần Húc “……….” *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để + Beta JeongĐọc truyện vui vẻ nhá~~~~—————-Bàng Trí đang ngồi trong viện thở dài vì sự tình lần này, đột nhiên thấy một người nhảy tường đột nhập vào.– Nhậm Giai Lâm!Hắn chịu kinh hách nhảy dựng lên, theo phản xạ hô một được tiếng la lớn như vậy, Nhậm Giai Lâm nhanh chóng chạy từ trong sương phòng ra, chờ nhìn thấy người đột nhập vào trong sân phòng bị liền buông đến nhìn y một cái, sau đó đi về phía Bàng Trí.– Ngươi là ai a? Đừng có tới đây!Không chú ý đến tầm mắt giao lưu hai người, Bàng Trí chỉ cảm thấy ban ngày ban mặt mấy người mặc quần áo đen thì không phải người tốt, đã mặc đồ đen còn đột nhập vào sân nhà người khác càng chắn chắn không phải người tốt!Thấy hắn nhảy cẳng lên chạy ra phía sau mình, Nhậm Giai Lâm cảm thấy hắn mỗi ngày chắc đều chạy vòng quanh sân, ít nhất tốc độ này cũng do đó luyện đến thấy hắn núp, thần sắc cũng không biến chuyển, dừng lại bước chân nói– Ôn thiếu gia đã không có việc gì, tạm thời sẽ không trở về, ngươi về nhà mình trước gọn, súc tích truyền đạt lời nói xong, người đến mặt vô biểu tình nhìn hắn.– Nguyên lai là truyền lời a, sao ngươi không nói sớm!Bàng Trí từ phía sau Nhậm Giai Lâm đi ra, vốn đang muốn hỏi tình huống cụ thể của Ôn Thần Húc, nhưng thấy vẻ mặt người trước mặt tức khắc liền thu lại tâm sao biết cậu không có việc gì là được rồi.– Ta biết rồi, ngươi đi đi!Bàng Trí xua xua tay nói.– Ta đưa ngươi trở đến biết Ôn Thần Húc tạm thời không trở về, vậy Bàng Trí tự nhiên cũng phải chuẩn bị về nhà, bất quá hắn lại cảm thấy không cần thiết để người đưa đi, càng không phải nói người mang vẻ mặt như mình thiếu tiền hắn đưa đi.– Ta đợi lát nữa sẽ tự về. Không cần ngươi phải đưa ta nọ không nói chuyện cũng không rời đi chỉ lẳng lặng nhìn Giai Lâm đứng một bên ho khan khiến cho Bàng Trí chú ý sau đó nói thầm bên tai hắn– Người này chỉ làm theo mệnh lệnh, không đưa ngươi về hắn chắc chắn sẽ không đi. Ngươi vẫn là nên nhanh chóng đi theo hắn đi, bằng không, đợi lát nữa hắn động thủ đích thân xách ngươi về vậy thì rất mất mặt.– Vậy không phải là ép mua ép bán sao?Bàng Trí nhịn không được nói thầm một câu, nhưng nghĩ đây là người bên cạnh Hoàng đế, chỉ có thể thỏa đến đây hắn chỉ mang theo một bao vải xiêm y, sau khi gầy đi mấy cái xiêm y đó cũng mặc không vừa, bởi vậy Bàng Trí cũng không có đồ gì muốn mang theo.– Đi thôi đi lẽ liếc người kia một cái, Bàng Trí đi qua nọ thấy hắn lại đây, xách hắn lên vạt áo sau đó nhảy tường rời lầm không vậy ba! Chủ động cùng hắn rời đi rồi vậy sao vẫn xách mình đi?Bàng Trí trong lòng khó chịu, nhưng mà bị hắn xách phóng qua một tòa nhà rồi một tòa nhà, cũng không dám biểu lộ bất mãn trong của người nọ còn đang vòng ở phía dưới, không thể không cúi đầu. Nếu đột nhiên mở miệng, có khi người nọ sợ tới mức đem hắn ném xuống thì toi thế, tuy Bàng Trí đang mắng trong lòng, nhưng dọc theo đường đi vẫn duy trì miệng răng cưa11 Miệng bị kéo khóa á. Ai xem Tom and Jerry thì rõ cảm thấy hắn có chút nặng, nhưng dọc đường vẫn an phận nên rất vừa lòng, an toàn đến đích, cũng chính là phía sau cửa lớn Bàng phủ, động tác mềm nhẹ buông người đó, hắn may mắn chứng kiến được cái gì gọi là lật mặt như lật cuộc đã đến nơi còn là địa bàn nhà mình, Bàng Trí duỗi tay sửa sang lại quần áo, lé mắt nhìn người nọ nói– Kêu ngươi đưa ta trở về là xách ta đi sao? Đầu óc ngươi có bệnh à? Không đúng, đầu óc dù có bệnh nhưng vẫn có não, cũng không phải vội vàng đi đầu thai, ngươi không thể đi đường bình thường chút được sao? Ngươi thích đi trên nóc nhà, nhưng tiểu gia đây không thích. Hơn nữa, trời còn đang sáng rõ mà còn nhảy loạn trên nóc nhà người ta, không nói đến nếu dẫm hư nóc nhà người ta còn phải bồi tiền, lỡ bị người qua đường hiểu nhầm là phi tặc thì sao, thì, sao?Đem tất cả sợ hãi lúc nãy trên đường phát tiết ra, Bàng Trí liếc hắn hừ một tiếng, xoay người đi gõ hắn nói bla bla, nhìn thấy hắn vào phủ, hắc y nhân lúc này mới tự tại chỗ biến nói đến việc Bàng đại nhân không biết có bao nhiêu cao hứng nhìn nhi tử nhà mình chỉ mất một tháng công phu cư nhiên thực sự gầy xuống, tại Ôn phủ, mẫu tử ba người Liên phu nhân còn đang suy nghĩ biện pháp tiến vào sân viện Ôn Thần Húc, nhưng mà có Nhậm Giai Lâm và Lục Diệc ở đó, chớ nói bọn họ không dám xông vào, chính là nếu xông vào thì cũng không giống như sấm mà tiến vào.– Nương, như vậy cũng không phải là biện pháp, không bằng nói cho cha biết luôn không nghĩ ra cách vào được, Ôn Thần Lễ có chút lo lắng tình huống bên trong đồng thời có chút không vui.– Con không tin cha ruột đến muốn xem nhi tử, hai con chó trông cửa kia còn có thể không cho!Biện pháp này tính ra cũng tốt, bất quá phía trước đã chuẩn bị tốt chờ người chết thì trực tiếp truyền lời đồn ra phủi sạch quan hệ bọn họ, hiện giờ nếu kéo lão gia vào, nếu như tiến vào mà người không chết thì có chút phiền phu nhân tính toán một hồi, cảm thấy chính mình như gió thổi bên tai mười mấy năm, lão gia khẳng định không để bụng đứa con vợ cả kia, so với con của vợ cả, hắn khẳng định tin tưởng mẫu tử bọn họ hơn, vì thế gật đầu đồng ý.– Vậy con liền đi đến cha con…… Thôi, vẫn là ta tự đi một chuyến phu nhân nghĩ nghĩ vẫn là tự mình Tín sau khi nghe xong, cũng không thể không để bụng, rốt cuộc việc rớt xuống nước còn nghiêm trọng hơn so với việc bị phế đi đôi chân gì trong lòng Ôn Tín, đứa con này chính là một đứa không nên thân, lúc trước ỷ vào cữu cữu là tướng quân ở kinh thành làm xằng làm bậy lúc đó hắn cũng đã nhìn không thuận mắt, hiện giờ bởi vì cứu giá mà bị tàn phế còn chưa mang lại cho nhà này cái gì, hắn càng tình nguyện không có đứa con trai mà, có Liên phu nhân ở đây khuyên dỗ, hắn vẫn đáp ứng đi của Ôn Thần Húc ở phía tây Ôn phủ, từ sân trong nhìn đến có thể thấy một mặt tường sau đó là một cái ngõ nhỏ liền có thể biết vị trí này có bao nhiêu vắng được một nửa, Ôn Tín liền có chút mất kiên nhẫn. – Nghịch tử này, suốt ngày không làm người ta bớt lo!Liên phu nhân hảo ngôn hảo ngữ khuyên, mới cùng hắn đi đến trước viện.– Cha. – Gặp qua cha!Ôn Thần Lễ và Ôn Thần Dật đã chờ ở đó nhìn thấy bọn họ tới, tiến lên bọn họ, biểu tình Ôn Tín tốt lên không ít.– Các ngươi như thế nào cũng ở đây?– Nghe nói nhị đệ bị rớt xuống nước, nên muốn đến đây nhìn Thần Dật rằng bản thân không thích đứa con thứ hai này, nhưng đối với đại nhi tử hữu ái huynh đệ Ôn Tín vẫn thật vừa lòng gật gật quá, lúc phát hiện cửa viện đóng chặt, mặt hắn không khỏi hạ xuống.– Ban ngày ban mặt đóng cửa cái gì? Đây tính không cho ta vào sao?– Đúng vậy đó cha, chúng ta hảo tâm đến xem huynh ấy, hắn cũng không thèm mở Thần Lễ nhịn không được nói.– Không ra gì!Ôn Tín mắng một tiếng, ngay sau đó bảo tùy tùng của mình đi gõ cửa.– Thịch thịch thịch, thịch thịch thịch, thịch thịch thịch……Gõ một hồi, một chút động tĩnh cũng không có, tùy tùng quay đầu nhìn về phía Ôn Tín.– Tiếp tục gõ!Nửa ngày sau, bên trong cánh cửa như cũ vẫn không phản ứng, Ôn Tín đen mặt nói– Nghịch tử, ai cho ngươi lá gan dám đem cha ngươi nhốt ngoài cửa hả?Bên trong, Nhậm Giai Lâm và Lục Diệc nghe được âm thanh, không khỏi nhíu nhíu người di nương linh tinh gì đó thì không sao, nhưng nếu thân cha đến cũng không mở cửa, truyền ra ngoài chỉ sợ đối với thanh danh Ôn Thần Húc không tốt. Bất quá, Ôn Thần Húc lúc này cũng không có trong viện, mặc kệ như thế nào cũng không thể mở cửa bên ngoài đương cha càng nói càng không khách khí, Nhậm Giai Lâm ngay từ đầu có chút cạn lời, chờ đến lúc sau lại có chút hỏa khí. Có cha ruột như vậy sao? Nhi tử cũng không phải là nhặt được, bị rớt xuống nước cũng không nói lời nào quan tâm, còn đứng ở nơi đó mắng. Nếu người thật sự có trong sân, nghe hắn kì cục nói xong, còn không phải đi nhảy xuống nước lần nữa!Trong lúc Ôn Tín đứng trước viện mắng cậu cho rằng cậu là đồ bất hiếu, giờ Tý, quản gia đột nhiên chạy đến.– Lão gia, không tốt…. Hình Bộ Thượng thư đến gia còn chưa chạy đến, thanh âm đã truyền được hai chữ Hình Bộ, Ôn Tín trong lòng nhảy dựng, bắt đầu nỗ lực hồi tưởng gần nhất đây bản thân có phạm phải chuyện gì không.– Sao lại thế này?Suy nghĩ nửa ngày cũng không tìm được manh mối, hắn nhìn về phía quản gia đang thở hổn hển gia còn chưa kịp trả lời hắn không biết, người Hình Bộ cũng đã tới nơi này.– Vị đại nhân này, không biết đến đây có chuyện gì?Thấy bọn họ thế nhưng trực tiếp đi vào trong phủ, Ôn Tín trong lòng cảm thấy không tốt, lại miễn cưỡng duy trì trấn định tiến lên cầm đầu còn chưa liếc nhìn mặt hắn một cái, tầm mắt từ một bên liền đảo qua trên người mẫu tử ba người, liếc thẳng về phía sau vung tay lên.– Mang đợi người Ôn phủ kịp phản ứng, mẫu tử ba người Liên phu nhân đã bị bắt lấy.– Các ngươi đây là muốn làm gì? Mau buông ra!Liên phu nhân kinh hoảng lên, nhìn về phía Ôn Tín la “Lão gia!”Từ bỏ Ôn Thần Dật còn trấn định một chút, Ôn Thần Lễ chưa từng gặp qua cảnh tượng như vậy cũng sợ hãi liên tục kêu cha gọi thấy bọn họ phải bị mang đi, Ôn Tín nhanh chóng lấy lại tinh thần đi lên phía trước chắn, ngoài mạnh trong yếu nói– Không biết đại nhân đây là có ý gì, người nhà Ôn mỗ đây đã phạm phải chuyện gì mà bị ngài tùy ý tróc đến lời nhắc nhở của quan trên, không cần khách khí với người Ôn gia, vị đại nhân kia nhìn hắn cười lạnh, ngay sau đó lạnh lùng nói– Mang đi!Thấy hắn hoàn toàn không đem mình vào trong mắt, thái độ còn rất kiên quyết, Ôn Tín không khỏi sợ tột cùng chuyện này là sao?– Vị đại nhân này, bắt người cũng liền thôi, thỉnh ngươi tốt xấu gì cũng đem nguyên nhân nói cho ta bọn họ đi ra ngoài, Ôn Tín nhanh đuổi theo cầm một chồng ngân phiếu muốn nhét vào tay bọn hắn.– Ôn đại nhân đây là muốn đút lót sao?Người nọ giơ ngân phiếu trong tay lên, ngay sau đó nói– Chứng cứ tội phạm ở đây, tiền mỗ sẽ mang đi, Ôn đại nhân tự giải quyết cho tốt!Rõ ràng hắn nói chính là “Tự giải quyết cho tốt” nhưng Ôn Tín nghe vào lại như nhắc nhở chính mình sớm hay muốn bản thân cũng sẽ bị bắt, hắn lúc này mới thực sự sợ hãi, không dám ngăn cản nữa, hai mắt vô thần nhìn bọn họ rời phu nhân và Ôn Thần Lễ thấy thực sự mình sẽ bị mang đi, không khỏi vội vàng hô lên, rất nhanh đã bị bịt biết sự tình mới khiến người ta sợ hãi, Ôn Tín không biết nguyên nhân ba người bị bắt đi, trong lòng tràn đầy lo lắng có phải tiếp theo chính mình cũng bị bắt đi hay lắng đề phòng một hồi, Ôn Tín run rẩy hai chân đi đến viện Ôn lão phu nhân, muốn tìm người ra chủ khi nhìn thấy Ôn lão phu nhân, Ôn Tín tốt xấu gì cũng không run lên nữa. Nhưng mà, sau khi Ôn lão phu nhân an ủi hắn xong, trừ bỏ phái người đi ra ngoài hỏi thăm thì cũng không có biện pháp gì hiện người bên ngoài đã đi hết rồi, trong sân một lần nữa thanh tĩnh, Nhậm Giai Lâm vừa lòng quay về phòng.—-0—-Hoàng Phúc An nhắc nhở, Sở Thịnh Thần buông bút, phân phó người đưa cơm trưa đưa đến thiên điện, bản thân thì đến cả phi tử của Tiên đế đều đã dời ra khỏi cung, mà Sở Thịnh Thần bởi vì vị tiểu thư đính thân kia ngoài ý muốn qua đời, sau đó hoàng huynh và phụ hoàng trước sau qua đời cũng không cưới thêm phi tử. Cũng may còn chưa hết hiếu kì ba năm Tiên đế, hắn lại mới vừa qua tuổi nhược quán, cho nên cả triều trên dưới cũng không cung không có phi tử tự nhiên cũng không có Hoàng tử khác, cho nên từ trước đến nay, Sở Duệ rất cô đơn. Bởi vậy, lúc có Ôn Thần Húc ở đây còn sẽ bồi bé chơi, một buổi sáng này tâm tình của bé thực chơi của Sở Duệ đều là khóa Khổng Minh2, tứ khả quanchắc cờ cà rô dạng đính hạt linh tinh, Ôn Thần Húc đối với mấy thứ này rất mới mẻ, cho nên cũng rất nguyện ý chơi cùng bé.2 Khóa Khổng Minh nè. Mình thích sưu tập mấy thứ này lắm ýChờ đến khi chơi chán rồi, Sở Duệ liền nhớ đến quyển sách kia, lại lôi kéo cậu cùng nhau vẽ thế, lúc Sở Thịnh Thần tiến vào, liền nghe âm thanh cười ha hả của cháu trai nhà mình.– Lão hổ béo như vậy mới không phải lão hổ đâu….Hai người, một người ngồi vào bàn, một người đứng ở phía trước ghé lên bàn, lúc Sở Thịnh Thần ý bảo người trong điện im lặng, liền vòng đến phía sau Ôn Thần giấy trên bàn vẽ rất nhiều con vật, một con sói đứng bằng hai chân, gấu mặc quần áo, còn có lão hổ bụ bẫm, xem đến Sở Thịnh Thần nhịn không được câu môi lên.– Không phải là lão hổ vậy sao ngươi lại kêu là lão hổ?Ôn Thần Húc cậu nói vòng có chút choáng, Sở Duệ nói– Dù sao thì béo như vậy mới không phải, nếu không thì ngươi vẽ đơn giản thôi, vẽ gà con cũng Thần Húc không cùng bé cãi cọ, vài nét bút liền vẽ ra một con gà con ngây thơ chất phác trên đỉnh đầu còn có vài sợi thoáng qua, Sở Duệ che miệng cười, lúc này mới thấy được người đối diện.– Hoàng thúc!Buông tay kêu một tiếng, Sở Duệ nửa ghé lên trên bàn đứng thẳng người dĩ cho rằng bé nói giỡn, nhưng theo tầm mắt bé nhìn qua, Ôn Thần Húc cũng thấy được không biết hắn đã đứng đó từ lúc nào.– Ngươi đến đây khi nào?– Vừa đến một Hoàng thúc mỗi ngày đều rất bận Sở Duệ nhìn lướt qua đồng hồ cát trong điện, vẻ mặt quả nhiên như thế nói– Phải dùng cơm vậy, Ôn Thần Húc thả bút xuống, lôi kéo Sở Duệ nói– Chúng ta nhanh rửa tay rằng không rõ vì cái gì không chờ người mang nước đến giúp họ rửa mà muốn đích thân đi, Sở Duệ vẫn là mặc cậu lôi kéo cùng nhau đến một cái bồn rửa tay ở trong bồn so với tay mình còn lớn hơn nhiều, Sở Duệ nhịn không được đem tay chính mình đè lên tay cậu. Ôn Thần Húc mặc bé đè một hồi đem tay rút ra, ai ngờ bé lại chơi Thịnh Thần mỉm cười nhìn bọn họ, thấy Sở Duệ nháo quá mức đến nước đều muốn tràn ra ngoài mới nhắc nhở một khi ba người dùng xong cơm trưa, Sở Duệ còn nhớ đến bức vẽ phía trước, liền thúc giục Ôn Thần Húc đến chặt bút cầm một tờ giấy khác vẽ một đàn con gà con đang mổ thóc trên đó, Sở Duệ đưa cho cậu nói– Ngươi xem đây mới là gà con, ngươi vẽ quá Thần Húc tiếp nhận vừa thấy, phát hiện bé vẽ khá tốt không khỏi khen nói– Vẽ thực sự rất lòng đắc ý, Sở Duệ ưỡn ngực nói– Sư phó dạy ta rất lợi hại vẽ gì cũng rất giống, nhất định sư phó dạy ngươi cũng không tồi, ngươi xem ta vẽ tốt thế Thần Húc còn chưa nói gì, Sở Thịnh Thần đã nói– Nếu biết sư phó dạy ngươi rất lợi hại thì phải học cho tốt, đừng lại một tháng sau chỉ biết vẽ một bộ nhập môn tiểu kê vạch rõ ngọn ngành, Sở Duệ”…………..”END CHAPTER 34 Editor Jeong ChoThể loại xuyên không, cổ đại, cung đình hầu tước, thanh thủy văn, ngọt, không Ôn nhu, thâm tình hoàng đế công vs Dương quang, tàn tật trạng bản gốc Hoàn 65 chương + 2 phiên ngoạiNhân vật chính Sở Thịnh Thần, Ôn Thần Húc Văn án Thiếu niên vốn không có sức khỏe tốt, đi đứng cũng bất tiện, bất ngờ xuyên về cổ đại, trở thành một kẻ ăn chơi trác táng vừa bị ngã ngựa nên gãy chân. Xuyên thì xuyên, tình hình cũng không bết bát hơn được. Trước không có điều kiện về thân thể cũng có thể sống một cách an vui, hiện giờ chỉ là ngã gãy chân, còn lại đều tốt, thế thì có gì để than vãn đâu?!!! Biên tập viên Tấn Giang đánh giá Đối với Ôn Thần Húc, một người đi đứng không được, thân thể lại suy yếu đi ra ngoài một chuyến cũng là chuyện không dễ dàng, chuyện đột nhiên xuyên vào một tên ăn chơi trác táng mới vừa bị ngã gãy chân thì không có gì khó tiếp thu. Tuy rằng thanh danh của người này không tốt, người nhà cũng không đối đãi tử tế với hắn, nhưng tốt xấu gì cũng để lại cho cậu một cái danh ân nhân cứu mạng của Hoàng đế, còn có một bằng hữu béo như quả bóng nhưng rất làm cậu ấm lòng. Cùng những người gọi là người nhà kia, một chút cảm giác thân cận gì đó cậu cũng không có, nhưng lại cảm thấy ấm áp tản ra từ bốn phía khi ở bên vị Hoàng đế cao cao tại thượng…. Nam chủ tuy trước hay sau xuyên qua đều đi đứng không được nhưng lại không bi quan, vẫn như cũ có một cuộc sống yên vui, giữ được tấm lòng thiện lương. Hiểu được cách thỏa mãn lòng mình, hiểu được hạnh phúc là gì, cho dù người bên cạnh cậu luôn cho cậu cảm giác rất giống người nhà là một vị Hoàng đế, nhưng cậu vẫn như cũ không sinh ra dã tâm gì, trước sau vẫn nhớ rõ nguyện vọng nho nhỏ của mình là muốn tự mắt nhìn xem thế giới tuyệt đẹp kia. Toàn văn ấm áp, không có cung đấu, trạch đấu phức tạp, cách hành văn nhẹ nhàng làm người đọc cũng phải cười. EDIT + BETA JeongHoàng thượng giá lâmmmmm ÒvÓ——————————————————————————————————Đối với đôi chân không thể đi lại, thân thể cũng không tính là quá tốt. Ôn Thần Húc lúc còn ở hiện đại, đa phần cậu đều ngốc ở trong nhà cho nên xuyên qua rồi vẫn luôn ngốc tại phòng không đi đâu cũng không cảm thấy có gì kì trong phủ, bọn hạ nhân nhìn thấy Ôn nhị thiếu gia trước kia ngày ngày ở trong thành rêu rao khắp nơi giờ yên lặng ngồi trong phủ, ngay cả cửa đều không ra, không khỏi cảm thấy thế sự vô sáng, huynh đệ Ôn Thần Dật và Ôn Thần Lễ thay nhau tới đây vài lần, nhưng khi thấy Ôn Thần Húc mỗi lần đều là bộ dáng ít nói, trầm mặc, dần dần cũng không thấy vào một ngày, Ôn lão gia liền nhớ đến đứa con bị trọng thương của mình, sau khi lại đây thấy cậu không gọi người, hỏi cậu cả nửa ngày mới đáp lại một câu liền không kiên nhẫn phất tay áo rời tức đến nơi, Liên phu nhân rất vừa lòng cười cười, dù gì nàng cũng tự nhận mình không phải là người phóng khoáng, hiện giờ thấy Ôn Thần Húc đã không phải là nỗi uy hiếp đối với nhi tử nhà mình, còn cố ý phân phó người trong phủ về sau cứ việc chậm trễ việc chăm sóc những người gọi là người nhà không hề đến xem cậu, chỉ còn hai gã sai vặt cùng hai tỳ nữ, sân viện liền trở nên yên tĩnh, Ôn Thần Húc bởi vì đột nhiên xuyên qua tâm tình có chút phiền muộn dần khôi phục bình sau, đau đớn nơi đầu gối biến mất, một vị đại phu liền tới viện khám xem. Đại phu kia trải qua tuổi nửa trăm, ông cởi bỏ băng gạc quấn ngang đầu gối Ôn Thần Húc, lại thở dài lắc đầu. Một vị công tử trẻ tuổi như vậy, lại thật đáng tiếc!Sau khi tâm tình hồi phục, Ôn Thần Húc liền quyết định muốn chính mình một lần nữa rèn luyện năng lực độc Thần Húc không cần bọn họ hỗ trợ, ngược lại muốn chính mình học cách mặc quần áo, ban đầu hai gã sai vặt đều nhất quyết không đồng ý, nếu thiếu gia muốn chính mình làm thì bọn họ lấy gì hầu hạ?Nhưng Ôn Thần Húc lại thấy tay của chính mình cũng không bị phế, lớn như vậy rồi lại để người ta giúp mình mặc quần áo thực sự cảm thấy quá thẹn! Vì thế cậu nhất quyết phải để chính mình tự vẻ mặt cậu kiên trì, ánh mắt Thanh Nhất lóe lên một chút. Hắn cùng Thanh Nhị trước kia tuy ở hậu viện làm việc vặt, nhưng cũng nghe những người ở đó nói qua nhị thiếu gia lúc trước kiêu ngạo cỡ nào, nghĩ đến lý do một hai phải tự mình mặc quần áo đơn giản chắc là vì muốn người ta không nghĩ đến cậu là một phế như vậy, hắn liền kéo Thanh Nhị sau đó đáp ứng lui Thần Húc không phân phó, hai tỳ nữ cũng không thể vào trong phòng, bởi thế cậu liền ngồi ngốc trong viện tới mức mọc nấm. Cũng chính vì vậy, cậu cùng Thanh Nhất và Thanh Nhị dần quen thuộc lẫn nhau, trừ bỏ những lúc vẽ tranh, bọn họ cũng sẽ ngẫu nhiên nói một số chuyện xảy ra trong lão gia tuy hiện giờ là quan lục phẩm, nhưng mà bởi vì tổ tiên lúc trước làm kinh thương, tài sản trong nhà lại không ít. Mà Ôn Thần Húc làm con trai vợ cả Ôn gia, tuy rằng thoạt nhìn không được ai trong nhà coi trọng nhưng cẩm y ngọc thực vẫn đầy định từ nay về sau Ôn Thần Húc không thể đi lại được nữa, người trong phủ liền đem xe lăn nghĩ tới nơi này thế nhưng lại có xe lăn, Ôn Thần Húc kinh ngạc, nghĩ từ khi xuyên qua vẫn luôn ngồi ngốc tại phòng, hiện giờ đã có xe lăn trước tiên muốn đi nhìn viện của mình một chút, tốt xấu gì cũng phải làm quen địa phương mình đưa xe lăn nói một câu “Nếu không hài lòng thì đưa cho bọn họ sửa” sau cũng không ở lâu lắm liền rời đi. Ôn Thần Lễ đi phía sau bọn họ bừng bừng phấn chấn hỏi– Ngươi như vậy liền có xe lăn tinh xảo để ngồi, có cao hứng không?Vừa thấy hắn, biểu tình trên mặt Ôn Thần Húc liền phai nhạt, đang nghe hắn trào phúng chính mình liền nói– Ngươi nếu thích như vậy liền làm một cái cho ngươi ngồi?Chân hắn còn đang tốt, chỉ vì muốn ngồi liền mang chân hắn phế đi?! Ôn Thần Lễ trừng mắt nói– Ngươi nguyền rủa ta!Ôn Thần Húc nói xong liền không để ý đến hắn, trực tiếp bảo Thanh Nhị dìu cậu ngồi lên xe lăn này được chế tạo từ gỗ, tuy rằng tiện nghi không bằng hiện đại nhưng đệm ngồi bằng vải cẩm thêu hoa mềm mại, chỗ ngồi cùng chỗ tựa lưng và tay vịn đều khắc hoa văn tinh cậu sau khi nhìn thấy xe lăn vẫn không chịu kích thích như mình tưởng tượng, ngược lại trực tiếp sai người dìu mình ngồi lên. Ôn Thần Lễ có chút thất vọng. Ngay sau đó tròng mắt hắn chuyển động, mở miệng nói– Ngươi ở trong sân lâu như vậy, nếu xe lăn đã có không bằng ra phủ đi dạo?Đối với cổ đại, Ôn Thần Húc vẫn rất tò mò, đường phố bên ngoài cậu cũng rất có hứng thú, chỉ là hiện giờ sân còn chưa thấy qua vẫn chưa tính đi ra tuy không vội nhưng Ôn Thần Lễ lại rất gấp, vì thế trực tiếp bảo gã sai vặt đẩy xe lăn hắn thế không đợi thiếu gia trả lời liền cường ngạnh mang người đi, Thanh Nhất cùng Thanh Nhị liền muốn ngăn cản.– Ta mang nhị ca đi ra ngoài một chút, các ngươi đi theo làm gì?Ôn Thần Lễ ý bảo người ngăn họ lại, trực tiếp mang Ôn Thần Húc ra cha đau nương yêu, mặt trên còn có tổ mẫu sủng tam thiếu gia, Ôn Thần Lễ bên cạnh càng có nhiều hạ nhân, trong phủ không ai dám cản đường vừa cảm thán sân mình thật lớn, sân Ôn phủ cũng thế, Ôn Thần Húc đã bị người mang ra khỏi phủ.– Nhị ca lâu như vậy không ra khỏi phủ, hôm nay đệ đệ đưa người đi có cao hứng không?Ôn Thần Lễ cười nói, phá lệ gọi một tiếng “Nhị ca”.Nếu đã đi ra, Ôn Thần Húc liền không lãng phí thời gian, quan sát khung cảnh xung quanh. Phụ cận đều là nhà cửa đóng chặt, nên trên đường đầy phiến đá xanh đều có chút quạnh tới khi ra đường lớn, lúc này mới nghe tiếng người nói ồn cậu còn có tâm tình xem khung cảnh náo nhiệt, Ôn Thần Lễ trong lòng châm chọc, cười một tiếng, đi theo sau bày ra bộ dáng ngoan ngoãn bồi cậu đi đến trung tâm đường phố, Ôn Thần Lễ đột nhiên phát ra một tiếng kinh ngạc, sau đó hô tên một người chạy về phía trước, hình như là đuổi theo người gã sai vặt đi theo cùng người đẩy xe thấy tam thiếu gia chạy về phía trước đồng loạt đuổi hắn mang theo người chạy không thấy bóng dáng, Ôn Thần Húc liền minh bạch hắn có ý gì. Sau một lúc, cậu lại cảm thấy hắn ấu trĩ cực điểm. Người trong phủ đều biết hôm nay hắn mang người ra ngoài, như vậy nhất định sẽ không đem mình ở chỗ này quá lâu hắn vẫn sẽ quay lại mang mình về. Một khi đã như vậy, hắn cũng chỉ có thể đem cậu ném tới một nơi xa như vầy, cho rằng mình ngồi yên một chỗ nơi xa lạ như vậy sẽ sợ hãi sao? Nếu không thì hắn làm vậy có ý gì?Tuy rằng đang ở một nơi xa lạ nhưng Ôn Thần Húc không thấy sợ, ngược lại nhìn đến khu phố cổ đại, trên đường là những của hàng san sát nhau còn có rất nhiều người đi tới đi lui trên đường cùng cảnh tượng trên TV thật không giống nhau, cậu cảm thấy tay có chút quá hiện tại lại không có ván gỗ, giấy vẽ cùng bút lông, cậu cũng chỉ có thể thưởng thức khung cảnh xung quanh rời nhớ kĩ, khi về tới phủ liền lấy giấy ra thiếu niên dung mạo tuấn tú đang ngồi trên xe lăn đặc biệt hấp dẫn sự tò mò, hơn nữa cậu còn đang ở lòng đường, nên càng khiến người chú hiện tầm mắt của mọi người, Ôn Thần Húc duỗi tay đặt lên trên bánh xe, dùng sức đẩy về phía trước nhưng xe lăn lại không di chuyển tốt như thời hiện đại, phí chút sức lực mới đi đến được hàng phố bên lăn di chuyển không tốt, Ôn Thần Húc liền nghỉ ngơi một Thần Húc chỉ dịch đến phố bên cạnh thưởng thức một chút, nhưng rơi vào mắt người khác lại thành một thiếu niên tuấn tú bị người nhà ném trên phố, nỗ lực nửa ngày mới làm cho xe lăn di chuyển xa một chút, sau đó mở to hai mắt nhìn ngó xung quanh, một bộ dáng hồn nhiên, vô thố.– Đưa ngươi ra đây chính là ai?Một người mặc trường bào huyền sắc2 trên mặt tuy không biểu lộ cái gì nhưng trong mắt lại lóe lên tia không vui.2 trường bào màu đen, để huyền sắc cho hoa mỹ với hình tượng anh côngvChuyện ngày ấy xử lí có chút mất thời gian, hiện giờ giải quyết xong hắn liền có tâm tình đi dạo, nào biết lại thấy người cứu mình lúc trước lại bị khi người đột nhiên xuất hiện trước mắt, Ôn Thần Húc liền hồi tưởng lại kí ức trong đầu, xem người trước mặt là niên tuổi vốn không lớn, lại ngồi trên chiếc xe lăn kích cỡ tầm trung liền có vẻ nhỏ đi vài phần, sắc mặt cậu có chút trắng, ngửa đầu nhìn mình nhấp miệng càng tăng thêm vài phần đáng thương. Tuy rằng lúc trước nghe người nói chân cậu bị phế đi cho đến khi tận mắt nhìn thấy, nghĩ đến cậu vì mình mới biến thành bộ dáng này, thanh niên mặc huyền y trong lòng lại nổi lên một tia thương tiếc cùng áy người phía sau đẩy cậu, người mặc đồ đen dẫn cậu vào một tửu nhớ ra được người này, cũng không cảm thấy hắn có ác ý. Ôn Thần Húc mặc hắn mang chính mình rời đi cũng không mở miệng từ chối.– Còn nhớ rõ ta sao?Ngồi trên ghế, người mặc huyền y liền hỏi Thần Húc liếc hắn một cái rồi lắc đầu.– Ngày đó ở ngoài thành, ngựa của ngươi cứu ta giúp ta tránh thoát một niên nói. Hắn vừa nói xong, Ôn Thần Húc lại nghĩ đến đoạn kí ức kia, hỏi hắn– Ngươi không bị làm sao chứ?Thanh niên quét mắt tới chân cậu– Còn tốt, đi không được sao?Ôn Thần Húc “ừm” một tiếng.– Ngươi không hối hận sao? Vì cứu ta mà chân ngươi bị phế niên nhìn thẳng mắt cậu nói. Hồi tưởng lại chút kí ức ít ỏi, Ôn Thần Húc nói– Lúc ấy ngựa của ta bị kinh hách mới đem ngươi cứu cậu vẻ mặt thẳng thắn, biểu tình cũng không oán hận, thanh niên trong lòng có chút ngạc nhiên nói– Dù gì cũng là ngươi cứu ta một cũng không phải chính mình làm, Ôn Thần Húc cũng không muốn kể công, bởi vậy thu hồi tầm mắt không cậu tựa hồ không muốn nói về vấn đề đó, thanh niên liền tìm đề tài khác cuộc Ôn Thần Húc vẫn còn nhỏ, tuy rằng nhìn qua có vẻ tiếp thu sự thật mình thật sự xuyên qua, nhưng cũng khó mà sinh ra cảm giác thân cận như người nhà dù biết hắn không có ác người trước mặt nhìn qua rất có khí thế, còn nhắc tới đề tài thú hắn nói xong, Ôn Thần Húc nhịn không được cười hỏi– Tướng quân cũng có thể làm như vậy?– Tất hắn khẳng định, nghĩ vị tướng quân kia thật có ý tứ, Ôn Thần Húc lại nhịn không được cười cười, cười xong cảm thấy cả người đều thả lỏng không một hồi thấy hắn đang nhìn chính mình, mím môi hỏi– Ta tên Ôn Thần Húc, vẫn không biết tên ngươi là gì?– Sở Thịnh CHAPTER 3 EDIT + BETA Jeong————————Ở trong phòng vài ngày, trừ bỏ hai tùy tùng cũng chỉ có Ôn Thần Dật ngẫu nhiên sẽ lại đây một nhớ ba mẹ cùng anh trai đồng thời Ôn Thần Húc cũng từ bên ngoài xác minh được giấc mộng lúc trước phỏng chừng là kí ức của chủ nhân thân thể rằng thông qua những kí ức đó biết được chủ nhân thân thể này đã chết từ khi ngã xuống ngựa, nhưng mà vô ý chiếm lấy thân thể người ta, Ôn Thần Húc vẫn có chút băn hồi tưởng lại những kí ức hỗn độn đó, Ôn Thần Húc nghe thấy người ngoài cửa lên tiếng– Tam thiếu gia!Sau đó, cửa bị đẩy ra, một thiếu niên khoảng chừng mười, mười một tuổi bước nhanh đến. Hắn vừa tiến tới liền trực tiếp đứng phía trước giường, ánh mắt ở trên giường quét một lần, ngữ khí kinh ngạc nói – A! Ta còn tưởng bọn họ nói giỡn, nguyên lai ngươi thực sự biến thành người què?Nếu nói lúc trước Ôn Thần Húc còn không hiểu vì sao cái vị đại ca’ kia trong ngoài không giống nhau, chờ nhìn đến những kí ức sau cậu mơ hồ có chút hiểu nhà tuy rằng đều là họ Ôn, nhưng mà hắn lúc trước biết được nhà này có 4 khẩu nhà? thì có chút bất đồng. Nhà này bối phận lớn nhất là Ôn gia tổ mẫu bà nội, sau đó mới là Ôn lão gia, mà Ôn phu nhân —— cũng chính là thân nương của chính mình’ đã qua đời rất nhiều năm trước. Vị đại ca cùng tam đệ đều là thiếp thất sinh ra, cùng cậu’ không phải cùng một thân rằng không hiểu nam tử cổ đại vì cái gì muốn đem hài tử chính mình phân ra thành ba bảy loại, nhưng đối với thường thức cơ bản của cổ đại vẫn có chút hiểu biết, Ôn Thần Húc biết ở thời này lấy con vợ cả vi tôn1.1 làm đầu, trong này thì có nghĩa như kế thừa gia mà thân phận của cậu rõ ràng là đích tử, lại bị phế đi hai chân vì sao lại không có người quan tâm, trừ bỏ bên người có hai tùy tùng, thế nhưng phụ thân cũng tổ mẫu cũng không tới thăm, Ôn Thần Húc cảm thấy bản thân thật khó có thể nghĩ được nguyên cậu không vì lời châm chọc của mình mà nổi giận, thậm chí càng không để ý tới mình, Ôn Thần Lễ có chút thất muốn tiếp tục nói, dư quang liền nhìn thấy hai tùy tùng kia, vì thế hắn hơi khom lưng nhỏ giọng– Ôn Thần Húc, lỗ tai ngươi sẽ không bị phế theo chứ?Rõ ràng tuổi không lớn nhưng nói chuyện lại thực khó nghe. Chỉ sợ hắn lớn lên rất không ngoan ngoãn, Ôn Thần Húc kỳ thực từ trong lòng rất muốn có em trai nhưng lúc này lại một chút cũng không muốn để ý tới vị đệ đệ bên cạnh thấy chính mình nói hai câu, cậu ngay cả liếc mắt cũng chẳng thèm liếc. Ôn Thần Lễ trong lòng liền nổi trở thành một phế nhân còn có tư cách làm ra một bộ dáng kiêu ngạo, khinh thường người khác sao?! Nghĩ như vậy, hắn liền không chút che dấu, trực tiếp cao giọng nói– Ôn Thần Húc, ta xem lỗ tai và miệng ngươi đều cùng với cái chân ngươi phế theo luôn rồi đi?! Ngươi xem bây giờ ngươi đang nằm liệt trên giường là cái đức hạnh gì! A! Lúc trước trong kinh thành ngươi nổi danh ăn chơi trác táng, chờ về sau ngươi lên kinh thành ó phải sẽ nổi danh là phế vật?!Đối với những người râu ria cứ nói này nói nọ, Ôn Thần Húc từ trước đến giờ đều không để trong lòng. Hắn thích nói liền mặc hắn nói. Nói lại cũng chỉ lãng phí nước miếng, chính mình lại không đau không nhị thiếu gia nằm trên giường nhắm mắt mà tam thiếu gia đang mở miệng châm chọc, hai tùy tùng mới bị điều lại đây đem đầu cúi thấp xuống, trong lòng đều có chung một ý phúng nửa ngày, kết quả thấy người mình đang châm chọc dứt khoát nhắm mắt lại nghỉ ngơi, thậm chí khả năng nghe rõ chính mình nói cái gì đều không có. Một quyền như đánh lên bông cảm giác thật khó chịu, rõ ràng là đến đây đả kích người nhưng Ôn Thần Lễ lại mang một bụng lửa giận, ánh mắt đảo qua, cầm lấy chén trà trên bàn cạnh giường gỗ hướng phía trước định ném đi, nhìn xem bị hắn làm đến thế này cậu còn thờ ơ nữa không.– Tiểu Lễ, ngươi định làm gì đó?!Nghe được giọng nói quen thuộc, Ôn Thần Lễ nhẹ buông tay, cái ly rơi xuống mép giường, sau đó phanh một tiếng mảnh nhỏ rơi tán loạn trên mặt đất.– đầu quét những mảnh nhỏ trên đất, Ôn Thần lễ mới biết được mình định làm gì, chột dạ hô lên một Thần Dật liếc hắn một cái, hai bước đi tới.– Tiểu Lễ tuổi còn nhỏ đùa giỡn có chút không đúng mực, ta thay hắn xin lỗi ngươi, nhị đệ không cần cùng hắn so đo.– Lại không làm gì đến hắn, ca, ngươi xin lỗi làm gì?!Ôn Thần Lễ lôi kéo hắn không cho là đúng cáo liếc mắt một cái, ý bảo câm miệng, Ôn Thần Dật giúp hắn nói mấy câu liền bắt đầu quan tâm– Vậy ngươi nghỉ ngơi cho tốt, ta cùng Tiểu Lễ có rảnh liền tới thăm xong, phân phó gã sai vặt dọn dẹp đống mảnh vỡ dưới sàn, lôi kéo Ôn Thần Lễ ra đến ra sân sau, Ôn Thần Lễ ném tay hắn ra, khó có thể lý giải hô– Ca, hắn đều bị phế rồi, người cần gì phải đối tốt như vậy với hắn?– Hồ đồ!Ôn Thần Dật mắng một tiếng, ngay sau đó nói– Nếu hành vi vừa rồi của người bị truyền ra, người ngoài liền nghị luận ngươi thế nào?!Bị hắn nhắc nhỏ, Ôn Thần Lễ cũng biết mình xúc động bất quá vẫn có chút không cao hứng nói– Người đã tàn phế thành như vậy còn làm ra bộ dáng đáng ghét….Xem hắn gục đầu xuống cứ nhắc mãi chuyện đó, Ôn Thần Dật bất đắc dĩ nói– Hắn đều đã phế đi người làm gì phải quan tâm bộ dáng của hắn ra sao, còn có phế vật cái gì đó về sau không được nói, nếu khiến người khác nghe được liền không biết đồn thế nào.– Đã biết, đã biết!Có lệ đáp ứng hai tiếng, Ôn Thần Lễ liền chạy nhanh phòng, Ôn Thần Húc nói mệt mỏi liền bảo tùy tùng dọn dẹp đống bừa bộn dưới đất rồi sai người dìu cậu lên.– Thiếu gia, còn có gì phân phó?Một tùy tùng dìu cậu lên rồi Thần Húc nói– Hai ngươi tên gì?– Tiểu nhân Thanh Nhất.– Tiểu nhân Thanh Thần Húc xem qua, vóc dáng cao chính là Thanh Nhất, vóc dáng thấp là Thanh rõ người, Ôn Thần Húc kêu bọn họ giúp chính mình lấy vài thứ lại đây, chờ hai người đi từ dưới gối đầu lấy ra ngọc bội kì lân cầm trong tay thưởng ngày như vậy vẫn như cũ ở chỗ này, Ôn Thần Húc đã không còn ôm hi vọng trở về, như thế, cậu cũng chỉ nói với thân thể này một tiếng xin lỗi, sau đó liền cùng nhau sống thật sáng huynh đệ Ôn Thần Dật mới vừa đến, không nghĩ tới buổi chiều lại có người đến thăm.– Thần Húc hiện tại có tốt không? Nương hai ngày nay vội vàng giải quyết chuyện trong phủ, hôm nay mới rảnh đến thăm nữ nhân trẻ tuổi trước mặt đột nhiên mang theo một đám tỳ nữ lại đây, Ôn Thần Húc trong giọng nói lộ ra tia nghi hoặc– Nương của ta không phải đã sớm qua đời rồi sao?Cậu hỏi như vậy bởi vì trong trí nhớ Ôn phu nhân đã sớm mất, mà Ôn lão gia lại xem như không có liền tiếp tục cưới. Hiện giờ nghe người trước mặt tự xưng là nương mình, hắn có chút hoài nghi có phải hay không kí ức trước đó chính mình nhìn thấy được là sai?Nàng lúc thường lui tới đều xưng hô như vậy, trước kia sắc mặt của cậu không có chút nào tốt, nhưng đều làm lơ, hôm nay nghe cậu hỏi lại như thế cho rằng cậu cố ý châm chọc mình, nữ nhân trẻ tuổi trước mắt sắc mặt cứng luật pháp không quy định thiếp thất không thể lên làm chính thất, lấy cô mẫu đối với nàng yêu thương, biểu ca đối với Dật nhi và Lễ nhi yêu thích, cái danh Ôn phu nhân nhất định sẽ là của nàng, nhưng rốt cuộc vẫn là cái danh không chính không ôn thuậnLiên phu nhân trong lòng khó chịu, một lát sau nàng mới tươi cười nói– Ta vẫn xem Thần Húc là nhi tử của mình, ngươi trong lòng ta cùng Dật nhi và Lễ nhi đều giống Thần húc bừng tỉnh ngộ ra, hiểu được nàng nguyên lai là thân nương của Ôn Thần Dật và Ôn Thần rằng trong lòng vẫn còn chán ghét vấn đề vừa nãy nhưng nghĩ đến chính mình lại đây chủ yếu là vì đem chuyện lúc sáng của Lễ nhi nhà mình giải quyết, miễn cho truyền ra bên ngoài khiến nhi tử mang danh ” đối với đích huynh bất kính.” Liên phu nhân ngữ khí ôn nhu nói– Đúng rồi, nghe nói Lễ nhi buổi sáng lại đây bởi vì ngươi không để ý hắn mà nháo loạn?Thấy cậu không nói tiếp, Liên phu nhân lại tiếp tục nói– Hắn nha! Ngươi cũng biết tính hắn không có ý gì xấu. Nếu như buổi sáng hắn thực sự chọc ngươi không cao hứng, ngươi là ca ca cũng đừng cùng hắn so Thần Húc thật sự không để ý, thấy nàng tiếp tục nói về vấn đề này liền thuận miệng “Ừm” một cậu rốt cuộc phản ứng Liên phu nhân vừa lòng cười, lại như quan tâm nói– Lúc trước bận quá cũng chưa kịp hỏi, Thần Húc lần này rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Còn có bên cạnh ngươi những gã sai vặt đều đi đâu rồi? Người đưa ngươi về là ai?Nghe được vấn đề quen tai, Ôn Thần Húc quay đầu nhìn nàng một cái, ngay sau đó cúi đầu khảy khảy vòng ngọc thực sự quan tâm, trước khi cậu chưa tỉnh lại họ liền có thể điều tra rõ việc này đi?Thấy cậu không muốn nhiều lời, Liên phu nhân tìm tòi nghiên cứu nhìn hắn một cái, sau đó liền nói– Mặc kệ là gặp chuyện gì, cùng người trong nhà vẫn có thể một lúc thấy hắn vẫn luôn cúi đầu, Liên phu nhân bắt đầu nghi hoặc cậu tại sao đột ngột đổi tính, lại tưởng cậu bị đả kích, liền cảm thấy hợp rằng cảm thấy cậu trọng thương trở về việc này thực sự kì quái, liền mặc kệ lý do tại sao, dù thế nào thì cậu cũng đã bị cậu một hồi, nghĩ đương phụ thân lại không để bụng nhi tử, nàng để ý một chút cũng dễ làm thôi. Vì thế thấy hỏi không ra cái gì Liên phu nhân liền nói– Ngươi không nghĩ muốn nói ta cũng liền không hỏi. Bất quá người bên cạnh ngươi đều không có, trong phòng ngươi chỉ có hai gã sai vặt thì không đủ, đợi lát nữa ta cho người lưu lại mấy hạ nhân, có yêu cầu gì ngươi sai người đến nói với ta là xong lại quan tâm vài câu, dẫn theo tỳ nữ đi theo Liên phu nhân rời đi, thấy thiếu gia còn ngồi trên giường thưởng thức ngọc châu trên tay, hai gã sai vặt liếc nhìn nhau, Thanh Nhất, Thanh Nhị đi lên trước hỏi còn phân phó điều gì ý bảo hắn cùng tỳ nữ sẽ đứng bên ngoài chờ hai người đều rời đi, Ôn Thần Húc duỗi tay sờ sờ chân, đầu gối còn rất đau nhưng chân lại không thể cử vòng ngọc châu lần nữa mang lên cổ tay, Ôn Thần Húc mắt nhìn đầu giường những đồ vật hắn kêu người chuẩn bị, duỗi tay trước lấy ván gỗ đặt trên chăn gấm, lại cầm một tờ giấy đặt lên trên ván gỗ, sau đó nắm bút lông tùy ý phác kệ thế nào, vẽ tranh có thể làm cậu cảm thấy thả CHAPTER 2

xuyên việt chi thần húc